( TÌNH CHIẾN HỮU )

( TÌNH CHIẾN HỮU )

Chúng tôi rời căn cứ xuất phát khi ánh đèn Thành phố Đà Nẵng đã rực sáng từ lâu. Tất cả chúng tôi không ai nói một lời nào, mọi cặp mắt đều hướng vào khoảng không nơi chiếc cửa C.47 không mang số hiệu đang lướt gió. Mọi người đều đeo đuổi những ý nghĩ khác nhau về nhiệm vụ đặc biệt sắp tới.
Nhìn đồng hồ tay, đã mười một giờ ba mươi đêm. Thành phố Đà Nẵng đang chìm trong giấc ngủ yên lành, chiếc máy bay cứ thế bay qua sông Đà tiến về Sơn Trà nơi đặt Trung tâm Rada của Vùng I Chiến thuật, sau đó nghiêng cánh về phía trái hướng về đèo Hải Vân nằm giữa Thành phố Đà Nẵng và Huế. Bắt đầu từ đấy, chúng tôi ở tư thế sẳn sàng chuẩn bị xâm nhập vùng Hành quân.
Từng người một, chúng tôi tung mình vào khoảng không trên cao độ chỉ vào khoảng 600 feet. Ở cao độ nầy, chân chúng tôi chạm đất khi dù vừa bung mở, vài anh em bị vướng trên cây, nên phải khó khăn lắm mới cắt dây và xuống đất an toàn. Chúng tôi âm thầm di chuyển trong đêm tối, phải mất hơn ba tiếng đồng hồ sau mới tìm được đến điểm tập trung như đã dự liệu trong kế hoạch hành quân.
Trên đất Lào, cách Tha-Mơ nửa cây số theo đường chim bay là một Bản làng nhỏ, có lẽ giờ nầy họ đang an giấc. Chúng tôi lặng lẽ di chuyển và bố trí trong rừng sâu để tránh bị địch phát hiện. Tại đây chúng tôi nghiên cứu lại địa thế và mục tiêu lần chót trước khi tiến vào Chepôn là căn cứ địa của Lực lượng Pathet Lào và Cộng sản Bắc Việt. thường dùng căn cứ nầy để xâm nhập vào Miền Nam dọc theo Quốc lộ 9.
Các chiến sĩ Biệt Cách Dù với tinh thần tốc chiến tốc thắng rất là mau lẹ. Cộng quân tan tác trước lối đánh thần sầu của những tinh binh thuộc Quân Lực Việt Nam Cọng Hòa, Hoàng được giải cứu kịp thời và được trực thăng vận chuyển tiếp về Tổng y viện Cộng Hòa.
Hai ngày sau trở lại căn cứ xuất phát tại Đà Nẵng, chúng tôi được nghỉ phép một tuần để dưỡng quân. Thay vì về nhà, tôi đáp phi cơ thẳng về Sài gòn để thăm Hoàng.

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *