THỜI

1  
THỜI… VÔ VỌNG!
Sẽ một ngày thuyền rã rời bãi cạn.
Mặc sóng êm vỗ gối ở ngoài kia.
Sẽ một ngày nắm đất khô rời rạc
Phủ giấc mơ ta đêm tối tràn trề
Biết, mà sao cứ phải khổ đau
Cho môi đỏ tàn phai thành lá mục
Cho mắt tắt cười, tim bật khóc
Vòng tay ôm vô vọng khoảng trời.
Em bỏ đi đâu? Em đi về đâu?
Lũ quạ ngoài kia giành nhau quàng quạc
Đất đai, ruộng vườn bốc mùi hoăng hoắc…
Tìm nơi nào em trồng hoa, hái dâu?
Hãy về bên anh! Hãy đến thật nhanh!…
Chăn gối sớm mai nhàu nhĩ mùi da thịt,
Đêm thoảng qua trong vòng tay mải miết…
Ta tan vào nhau… tan hối tiếc nghi ngờ…?
Chăn gối sớm mai nhàu nhĩ mùi da thịt!
Vẫn cứ đau đau những hối tiếc nghi ngờ…?

6 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *