HẬN

1 1 1  
HẬN!… HẬN?…
(truyện kể mùa Vu lan)
Ông dong dỏng cao, khuôn mặt đẹp như tạc… và luôn được mọi người kính trọng chào thầy.
Đó chỉ là mấy nét mà anh nhớ về bố mình, bởi oán hận không nguôi với ông đã che mờ nhiều thứ.
Tại sao năm chỉ đôi ba lần ông về rồi đi vội vã?
Tại sao ông không lo cho mấy anh em anh đủ cơm áo như các bác sỹ bình thường mà ông lại là Giáo sư bác sỹ?
Tại sao đã hứa tết này sẽ về đón giao thừa cùng anh mà mãi đến mùng 4 mới về mùng 5 lại đi như bao năm vẫn thế?
Tại sao ông không cho anh em anh đi chơi Hà nội dù chỉ một lần như các ông bố “thoát ly” khác của mấy đứa bạn vẫn làm…?
Oán hận cứ chất chồng, anh oán lây sang cả mẹ vì mẹ cứ bênh bố chằm chặp. Rằng, bố rất bận công tác, rằng bố ở Hà nội rất nhiều việc phải làm với hàng ngàn bệnh nhân đang giành sự sống…
Đến mức dù luôn mong mẹ vui anh vẫn giận dỗi, khi thấy thường ngày mắt mẹ luôn u buồn mà cứ bố về lại sáng rỡ, tươi như hoa, háo hức chăm bẵm săn sóc ông như muốn quên cả mấy anh em anh.
Ghét cả việc mẹ cứ bắt mấy đứa phải kính yêu ngưỡng mộ ông như mẹ.
Nhất quyết không chịu ôm hôn, thậm chí khi biết ông về anh còn tránh mặt, dù biết, vì thế mẹ sẽ rất buồn…
Ngay cả khi đã lớn, đã đi bộ đội điều ấy chẳng đổi thay.
Ngày nhận được điện bố mất anh chẳng thấy buồn hay vui nhưng thương mẹ đành phải về.
Dù sao anh cũng hồi hộp vì sắp đến nơi bố ở, nơi bao nhiêu năm qua anh muốn đến mà chưa bao giờ được đến.
Mẹ dặn dò.
“Các con nhớ là phải theo sự sắp đặt của ban tổ chức, đừng hỏi han linh tinh, mẹ bảo làm gì theo đó mà làm…”
Tới căn nhà tập thể trong một ngõ nhỏ anh được mẹ giới thiệu với một phụ nữ lớn tuổi có đôi mắt đẹp nhưng hơi lạnh lẽo.
– Thưa chị, đây là các cháu.
Quay qua mấy ae mẹ bảo.
Các con chào mẹ lớn và các anh chị đi con…
Anh ngớ cả người vì bây giờ mới biết mình có “mẹ lớn” và một đoàn các “anh chị” nheo nhóc… nhưng vẫn lầm bầm chào. (Xưa, con bà cả dù nhỏ vẫn là anh chị)
Đám tang không lớn nhưng trọng thể, có nhiều người dân bình dị đến viếng, họ khóc như ông là cha mẹ họ. Họ oán trời già tại sao một bác sỹ hết lòng cứu người mà vắn số?…
Mẹ anh sọp hẳn đi sau khi bố mất. Anh gặng hỏi, mẹ chỉ nói được vài lời rồi khóc…
Mãi đến khi ốm nặng trở dậy mẹ mới gọi lại và kể.
Hồi 1946, như bao thanh niên yêu nước khác, bố bỏ lại gia đình ở Hà nội có người vợ trẻ và con nhỏ lên Việt bắc theo cách mạng.
Khi ấy mẹ là y tá trong chiến khu. Mẹ yêu bố ngay từ cái nhìn đầu tiên dù biết bố đã có gia đình. Có lần bố ốm nặng cả tháng, mẹ là người chăm sóc, càng gần gũi mẹ càng yêu bố hơn và càng đau khổ hơn.
Bệnh xá chiến khu là những đêm thức trắng, là những lần chống càn, sơ tán hết cánh rừng này đến cánh rừng khác. Một lần địch tấn công, vì che chắn cho bố, mẹ bị thương, tuy không nặng nhưng bố phải cõng mẹ nên không thể đuổi kịp đơn vị. Hai người bị lạc trong rừng sâu…
Bố là người rất đúng mực, nhưng trong hoàn cảnh hai con người cô đơn nơi hoang vắng, sống chết vô thường… mẹ lại yêu bố vô cùng.
Điều gì phải đến sẽ đến. Khi tìm được và trở về đơn vị một thời gian mẹ phát hiện đã có con đang lớn dần trong bụng. Vì rất yêu bố, mẹ định âm thầm tìm cách rời đơn vị về quê. Chẳng hiểu sao mà biết chuyện, bố nhất quyết đòi đi cùng, nhưng vì mẹ mà bố mất tất cả sự nghiệp, danh tiếng, tương lai ư…? Không bao giờ mẹ đồng ý.
Sau này bố dò tìm bằng được quê mình, tìm mọi cách về thăm, kể cả khi ấy giặc dã phục kích bom rơi đạn lạc…
Năm 54 theo đoàn quân về tiếp quản thủ đô, bố đã báo cáo với tổ chức, với gia đình, thậm chí muốn bỏ hết để về với mẹ nhưng, tất cả đều phản đối, can ngăn… Mẹ lớn cũng biết, bà chỉ khóc vì bà cũng yêu thương bố.
Mẹ càng kiên quyết không chịu còn dọa sẽ bỏ đi đến nơi không ai hay biết bố mới thôi…
Câu chuyện dài như không bao giờ dứt, tiếng mẹ thì thầm mà trong đầu anh như cứ ong ong như búa gõ.
Nay tất cả đều đã xa vời, bên mộ bố mẹ với hương trầm ngan ngát như có thể xoa dịu mọi nỗi đau mà lòng anh không sao dịu được.
Tại sao mẹ không sớm nói với con để bao nhiêu năm con phải mang gánh nặng oán hờn!
Tại sao bố không nắm đầu con mà đánh mắng…?
Tại sao? Tại sao…!!!
… …?
Mắt anh nhòa đi, rồi khóc nức nở. Anh biết mình đang cố dối lòng cho vơi bớt khổ đau. Nếu tuổi ấy bố mẹ có nói hết, liệu anh có hiểu hết không?
Giờ anh đã biết tại sao mẹ cứ giống như người mắc lỗi lầm to lớn lắm khi anh bướng bỉnh… Tại sao bố chỉ cười xòa bảo mẹ “Kệ con nó đi, nó có cá tính là tốt…” nhưng mắt bố lại không dấu được bóng tối u uẩn vời vợi?
Giờ anh còn biết thêm, bố là bác sỹ danh tiếng mà tận tụy hết mình vì người bệnh thế nào? Dù đêm hôm khuya khoắt ai cần bố cũng đi mà chẳng bao giờ nhận một đồng một cắc của bất kỳ ai, dẫu họ rất thật lòng kính hiếu công ơn tái tạo. Ngay cả tết lễ họ mang tới con cá ngon, gà béo… mà năn nỉ gãy lưỡi cũng rất hiếm khi họ được ông chịu nhận. Đến các bác sỹ học trò được bố đào tạo thành tài biếu ký trà ngon bố cũng chỉ lấy một nhúm pha uống cho thơm thảo, còn lại bắt họ mang về…
Trong khi với đồng lương còm cõi phải lo cho cả hai gia đình mười mấy miệng ăn mà tem phiếu, sổ gạo đếm đong từng hạt…
Bố mất sớm vì thiếu thốn, lao lực… hay bởi nỗi oán hận của anh chồng lên oán hận của mẹ lớn đau buồn về người anh cả của anh đã hy sinh và nỗi đau đời của chính ông?…
Anh dập đầu bên thành mộ đến rớm máu. Tất cả oán hận bao năm đã được rũ bỏ nhưng sao lòng anh vẫn nặng đầy?
Bây giờ hối hận dù có cao như núi, rộng như biển cũng chẳng thể giúp anh thêm một lần được Bố ôm hôn!
Tại sao? Tại sao tạo hóa lại ác nghiệt bắt anh nửa đời trước nặng lòng oán hận để nửa đời sau lại hối hận ngập trời?
Sài gòn 26.8.2017 KP

18 Comments

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *