Em chết

Em chết.
Thiệt anh đau lòng hết sức !
Em biết anh quý em biết bao. Sao em lại nỡ làm vậy với anh ?
Thường ngày anh nâng niu trân trọng em, nửa bước không rời, quyến luyến không xa nhau, mà em lại nỡ lòng bỏ anh ra đi thề không trở lại. Anh thiệt đau đớn lòng !
Anh đã chờ em mấy tháng, mấy năm rồi. Anh vẫn ấp ủ một hy vọng dù rất đỗi mong manh, em có biết không ?
Hôm nay, nhân lúc tìm đồ, anh lại thấy kỷ vật của chúng ta một thời quấn quít bên nhau. Anh lại nhớ em, khóc thương em thật nhiều. Chính em là người dẫn đường cho anh đi đến những chân trời yêu thương. Sao bây giờ em lại đành bỏ anh ở lại ?
Biết làm sao bây giờ, em đã ra đi. Ngày trước, mặc cho anh bao nhiêu lần khẩn khoản van nài, vò đầu bứt tóc, mặc tình để cho anh đau khổ, em vẫn lắc đầu cương quyết ra đi, không trở lại bên anh nữa.
Ngày đó…
Phải chi anh đối xử đủ tốt với em, thì em đâu nỡ bỏ anh bơ vơ lang bạt giữa chốn chợ đời ?
Phải chi anh cẩn thận giữ gìn tình cảm của mình, từng li từng tí, thì em đâu để anh phải sống trong dằn vặt đau khổ, phải không em ?! Sao em im lặng, mãi mãi, em không nói một lời nào nữa thật sao em ?
Phép màu nào đem em trở về bên anh bây giờ ?
Anh ước gì…
Anh lại lạy ông thánh đặc biệt, xin ông thánh hãy nghe lời anh kêu xin, đem em quay về bên anh. Anh đã chịu nhiều đắng cay lắm rồi !
Ố là la, ông thánh đã nhận lời anh, lại đem em về bên anh !
Hãy tiếp tục dẫn đường cho anh, em nhé. Anh cần lấy lại vài số phone trong danh bạ mà mí 5 nay em cứ giở quẻ không chịu hiện hồn lên đưa cho anh, còn bày đặt giận hờn không cho anh dòm mặt, trong khi thực tế là anh cưới người khác lâu ời, tuy đến sau em nhưng mà ẻm ngon lành hơn em nhiều, xuýa !
Thế là sau em đồng hồ điện thọi, tới em điện thọi cũ chết ngắc mấy năm qua giờ sống lại ok. 😀

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *