CON TRÂU VÀ NGHỀ ĐI CẦY

CON TRÂU VÀ NGHỀ ĐI CẦY.
Tôi được thuê để tư vấn và tuyển dụng và đào tạo nhân sự cho nhiều công ty, gần đây tôi làm việc cho Japanshop (www.japanshop.vn) một Nhà bán lẻ có uy tín về hàng Nhật nội địa. Tôi thực sự thích cách làm việc và môi trường làm việc của JapanShop.vn
Tuy nhiên hôm nay tôi sẽ không nói về japanshop.vn mà tôi sẽ nói về việc tuyển dụng. Vâng, tôi đứng ra tuyển dụng người lao động và đào tạo người lao động hỗ trợ cho Japanshop. Và cũng tình cờ, tôi lại tuyển dụng chính sinh viên của tôi tại trường Đại học nơi tôi làm công việc việc giảng dạy.
Tôi ngờ ngợ, nhìn ứng viên quen quen, tôi hỏi em là sinh viên của tôi ở trường phải không. Em nói “vâng, em là sinh viên thầy hướng dẫn khóa luận”.
Ừ, đúng thế, tôi nhìn quen lắm, vì mới đây vừa mới gặp nhau mà.
Tôi xem CV của ứng viên do một bạn nhân viên công ty đưa cho tôi (bạn ấy cũng do tôi giới thiệu vào đây làm việc), ứng viên cũng đi làm thêm rồi, 2-3 công ty nhỏ nhỏ, công việc chủ đạo là viết bài web, quản trị web, đi link, (về cơ bản người ta gọi là làm SEO) nhưng cũng không được học bài bản về cái gọi là “nghề seo”…
Tôi nghĩ hồ sơ này phù hợp cho công việc mà khách hàng của tôi đang cần.
Tôi phỏng vấn một số câu hỏi quen thuộc của bất cứ Nhà tuyển dụng nào sẽ hỏi: em tên gì, em học ở đâu, em đi làm ở đâu, có kinh nghiệm gì rồi, em mong muốn như thế nào, em muốn lương ra sao, bao giờ em có thể đi làm v.v… (tôi nghĩ tôi là một nhà tuyển dụng có kinh nghiệm và vô cùng dễ tính :P).
Ứng viên trả lời vài câu hỏi như vậy, và tôi nghĩ thông tin là đúng, đủ, và cần thiết.
Nhà tuyển dụng xưng thầy, ứng viên xưng em, đó cũng là điều lý thú. Tôi vui vì có thể giúp được một số sinh viên của tôi tìm kiếm việc làm.
Nhưng về cơ bản là tôi buồn.
Tôi buồn vì ứng viên không dám mong muốn lương cao (hay gọi đơn giản là đòi lương cao), vì ứng viên biết “mình chả có kỹ năng gì trong tay quá nhiều”.
Bạn ứng viên còn nói thêm “em biết thầy lâu rồi, em muốn theo học chương trình đào tạo nghề nghiệp của thầy nhưng em không có tiền, em không biết phải làm sao”.
Cả văn phòng có 4 bạn nhân viên ngồi đó.
Tôi thoải mái và thẳng thắn (như vốn sống của con người tôi): thầy nghĩ thế này, thầy rất vui vì em biết đến tiếng của thầy, nhưng thầy nghĩ em đã tư duy sai ở chỗ này một chút. Thầy sẽ kể cho em nghe câu chuyện “con trâu và nghề đi cầy”.
Một người nông dân nghèo luôn muốn mình có một con trâu để có thể bắt đầu công việc đi cầy đi cấy để thoát nghèo. Nhưng anh ta không có tiền mua trâu. Chính vì không có tiền mua trâu nên anh ta đã không thể đi cầy. Vì không có trâu và không thể đi cầy nên anh ta không biết nghề cầy và anh ta cũng không kiếm được tiền. Anh ta nghèo, đói và thiếu ăn.
Em hãy nghĩ đến việc làm sao để có con trâu, con trâu làm thứ em muốn mà em còn không thể có thì làm sao làm được việc khác. Hãy tìm cách để có con trâu. Và khi có con trâu, hãy học cách để đi cầy.
Em có thể tự học, em có thể xin đi học, em có thể học trả chậm, em có thể vay tiền đi học hoặc cách nào đó, thay vì em ngồi đó không hành động và ước ao.
Tôi không muốn nói về khóa học của tôi, tôi chỉ muốn nói về việc nhiều bạn bị giới hạn trong “cái vòng luẩn quẩn của sự nghèo đói” – một lý thuyết kinh tế học kinh điển đã chỉ ra: bạn không có con trâu – bạn không thể đi cầy – bạn không thể đi cầy – bạn không có tiền – bạn nghèo đói – và bạn không có con trâu…
Tôi viết lại câu chuyện này, bởi vì tôi thấy các bạn trong văn phòng rất thích nó, tôi hy vọng các bạn cũng thấy thế.
PS: Muốn mua hàng Nhật thì đến Japanshop nhé, hàng hóa thì rất tốt, sẵn và các bạn sẽ thấy rất nhiều sinh viên và học viên của tôi đang làm việc tại đây ^^

Add a Comment

Your email address will not be published. Required fields are marked *